con riêng chỉ muốn học tập

Chương 3: Cứu người. Làm xong công tác xây dựng tâm lý, nhân lúc còn đang nhiệt huyết với việc học, Công Nam tranh thủ ăn cơm xong lại vào phòng lấy tập sách ra. Theo như nhiệm vụ thì cậu phải ôn lại kiến thức đã hỏng, nếu vậy cậu phải ôn từ lớp sáu, nhưng mà phải Cộng thêm trường Trung học cấp I ở Nhatrang đã phải nhờ cậy nhiều vào ngân quĩ Cô-nhi viện để điều hành, Hội thánh Tin Lành Việt-nam chỉ có thể thiết lập 2 trường tiểu học, ở Ðà-nẵng và Ðàlạt (cho con các bộ lạc) trước năm 1960 [6] . Mãi đến năm 1964, Trường Site De Rencontre Portugais 100 Gratuit. Thể loại Đam mỹ, trọng sinh, vườn trường, chủ thụ, hệ thống, học bá, hào môn thế giaGiới thiệuKhông thể chọn lựa cha mẹ của mình, không thể quyết định xuất thân, nơi mình sinh là một đứa con ngoài giá thú, thân phận xấu hổ, bị người chế nhạo, khinh giành tình cảm, tranh giành tài sản, đấu đá lẫn nhau,….chẳng phải là kịch bản thường thấy của những gia đình giàu có đó sao?Nhưng Lê Công Nam đời này chỉ muốn sống cho chính mình, làm điều mình muốn, chỉ dấn thân vào học tập, thay đổi số phận của mình,Một người cha mẹ mất sớm, tính tình lạnh lùng âm trầm, người muốn tiếp cận chỉ sợ phải mua thêm mười cái mạng... Tuy nhiên người đời lại không biết rằng anh đã dùng hết tất cả sự dịu dàng của mình cho cậu...Hệ thống Tôi chỉ là người qua đường mua nước tương, đừng phỏng vấn tôi Đi vào nhà, bà Hoa ngồi trên sô pha nhìn chằm chằm TV, tuy nói là đang xem phim truyền hình Đài Loan yêu thích như mọi ngày, nhưng Công Nam biết, bây giờ bà không xem vào, trên TV đang chiếu gì, bà cũng không Nam dè dặt ôm ba lô vào ngực, trong nhà ấm hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng thời tiết vào mùa mưa gần cuối mùa hè cũng không ấm áp hơn bao nhiêu, cũng may trước khi ra khỏi nhà, cậu đã khoác một chiếc áo khoác dày trên người, tuy nhiên áo khô mà quần lại ướt tới đầu gối, không lạnh lắm nhưng không thoải nhìn quanh nhà, mọi ký ức về căn nhà này cậu cũng không nhớ được rõ ràng hết, nhưng tận sâu trong lòng cậu, cảm giác quen thuộc từ nơi này khiến cậu an tâm hơn bao giờ về rồi, thật tốt!Nhìn quanh một lượt, nhớ kỹ mọi vật dụng trong nhà rồi cậu cũng thôi nhìn tiếp, cúi đầu rũ lông mi xuống nhìn ba lô trong lòng mình, nếu lúc này có người nhìn vào mắt cậu sẽ phát hiện trong mắt cậu không có tiêu cự, trống rỗng, giống y như một xác chết vậy. Kỳ thật đó là một thói quen, thói quen này hình thành khi cậu bị nhốt ở chỗ u tối kia, không biết ngày tháng giờ giấc đêm ngày, hơn nữa cũng không có gì để làm, vì thế cậu thường hay ngồi “thừ” để giết thời biết cậu đã thơ thẩn bao lâu, đứng im ở chỗ cửa không nhúc nhích, bà Hoa cảm thấy cậu có điều khác lạ nhưng chỉ nghĩ có lẽ do bị chuyện hôm nay kích thích, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều. Lúc này bà mở miệng nói với giọng điệu lạnh tanh\- Ở hết đêm nay, sáng mai tao đón xe cho mày tới nhà cha thấy bà Hoa nói chuyện, hồn vía của cậu cũng quay về, sau đó lắc đầu, nói\- Con không đi nhà ông ấy ở, con muốn ở đây với Hoa tức giận tắt TV, quay sang nhìn cậu mắng\- Ai cho mày ở đây, tao nuôi mày mười mấy năm rồi, tao không nuôi nổi nữa, mày về nhà cha mày để cha mày nuôi tới đây bà Hoa dừng một lúc rồi nói tiếp\- Mẹ mày báo tao, làm khổ tao, đẻ ra mày cũng không nên thân, học hành chẳng ra sao, suốt ngày chơi bời tụ tập, tao chán lắm rồi…Công Nam nghe bà Hoa nói cũng không nói lại, chỉ đứng im nghe bà chỉ trích mắng chửi. Nếu là trước đây, cậu đã cãi lại hoặc vùng vằng đi vào phòng không chịu ra rồi, dù sao khi đó vẫn còn trẻ, lại là tuổi phản nghịch, nghe những lời ghét bỏ chói tai như vậy sao có thể không giận không tức?Cho dù là cậu của bây giờ, sống lại một đời, nghe những lời này cũng cảm thấy khó chịu, cậu biết bà ngoại có nỗi khổ, nhưng tổn thương bằng lời nói không hề nhẹ hơn đòn roi, thời gian lâu dài, tâm lý cũng sẽ trở nên vặn không phải sao, trước đây, tâm lý của cậu đã vặn vẹo như vậy đấy!Mắng một hồi, bà Hoa thấy cậu không nói gì cũng phát hiện mình nói nặng lời, nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, làm sao hốt lại được, bà chỉ có thể im lặng không nói gì nữa, bầu không khí trong nhà trở nên trầm lặng đến đáng biết qua bao lâu, Công Nam lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này, giọng điệu của cậu vô cùng nghiêm túc, vô cùng chân thành\- Ngoại, con sẽ không đến nhà chú nhận cha, sau này cũng sẽ không, gia đình họ đang hạnh phúc, là chúng ta chen chân vào, con không muốn bản thân là đồ thừa trong gia đình đó, con sẽ tự nuôi sống mình, bây giờ con đã mười lăm rồi, sang năm con sẽ chuyển vào trường nội trú học, con cũng có thể đi làm thêm đóng học phí, cho nên… ngoại theo dì ba sang nước ngoài chữa bệnh Hoa nghe cậu nói xong lập tức giật mình, cổ họng của bà giống như bị ai nhét bông vào, không nói ra được lời nào. Qua một lúc, bà mới gấp gáp đứng dậy đi tới chỗ cậu cầm cánh tay cậu, hỏi\- Ai nói cho mày biết, con ba đúng không? Tao gọi điện thoại mắng xong bà quay đi tìm điện thoại, Công Nam thấy vậy vội ngăn lại.\- Không phải đâu ngoại, con vô tình nghe ngoại nói chuyện điện thoại với dì ba mới biết, con biết ngoại sợ ngoại đi rồi con không ai trông nôm chăm sóc, cho nên mới tới nhà chú nói chuyện, nhưng nếu có thể, con xin ngoại thương con lần này, con không muốn tới nhà đó làm con riêng, ngoại sang nước ngoài với dì ba, con cũng sẽ dọn vào trường nội trú ở, trên đời này, ngoại là người thân duy nhất của con, con không nhận ai nữa mấy câu này của cậu, bà Hoa không kìm được nước mắt, nhưng ngại khóc trước mặt cháu ngoại, bà quay đi len lén lau nước mắt. Thấy bà ngoại khóc, Công Nam cũng không nhịn được nữa, những uất ức của mấy năm nay tích tụ trong lòng cứ thế trào ra, không cách nào ngăn lại được, cậu ôm lấy vai bà khóc không thành tiếng…Khóc một hồi hai bà cháu không khóc nữa, biết cả buổi chiều cậu không ăn gì, bà kêu cậu thay đồ rồi vào bếp hâm đồ ăn lại ăn xong vào phòng nghỉ, cậu nghe lời ôm ba lô vào phòng thay phòng ngồi trên giường, cậu nhìn xung quanh phòng mình một cái, trong phòng có hơi bừa bộn do cậu sửa soạn đồ đạc lúc chiều, ngoài ra trên vách tường dán đầy poster các nhóm nhạc phong cách quay dị, trên bàn bày máy thiết bị chơi game. Mười mấy năm trở về căn phòng lúc tuổi vị thành niên, nhìn phong cách hiện giờ của mình, Công Nam có hơi muối mặt muốn đào lỗ chui đồ ra xong, cậu đứng dậy định tháo mấy poster xuống, dọn dẹp phòng một chút thì bỗng nhiên “ong” một tiếng, cậu bị thứ gì đó giống như điện giật ngã ngay đơ xuống giường, lúc này trong đầu của cậu vang lên một giọng nói máy mócHọ tên Lê Công NamNgữ Văn LV 0 \0/100\Toán học LV 0 \0/100\Hóa học LV 0 \0/100\Tiếng Anh LV 0 \0/100\Vật lý LV 0 \0/100\Sinh học LV 0 \0/100\Lịch sử LV 0 \0/100\Địa lý LV 0 \0/100\Điểm học tập 0Nghe thấy một loạt các môn học, đồng thời một bảng điện tử hiện lên trước mặt, Công Nam chưa kịp suy nghĩ là chuyện gì thì lại nghe tiếng máy móc kia vang vụ cho người mới Ôn lại kiến thức đã hỏng, kiếm được 100 điểm học tập trong vòng một tuần. Thất bại Trải nghiệm cảm giác thai nghén 10 nói tới bây giờ trong đầu cậu là cái gì, chỉ nói cái nhiệm vụ nó đưa ra thôi cũng quá lừa tình, thời hạn làm nhiệm vụ chỉ có một tuần nhưng trừng phạt lại tới mười ngày. Có cho người ta hưởng trọn vẹn niềm vui khi được sống lại không hả?Mắng thầm một hồi, Công Nam cũng dần tỉnh táo lại, từ lúc biết mình sống lại, việc đầu tiên cậu làm là lựa chọn không tới nhà kia nhận cha mẹ, nhưng sau đó thì sao? Sống mơ màng hồ đồ hết quãng đời còn lại? Kỳ thật cậu đã nghĩ tới việc học hết cấp ba rồi mở cửa hàng nhỏ buôn bán qua ngày, cho nên còn cần nghiêm túc học tập nữa sao?Đọc được suy nghĩ của ký chủ, 001 tức điên, nếu lúc này nó có hình dạng thật thì đã gõ mạnh vào đầu ký chủ của nó rồi, có bàn tay vàng trong tay mà còn muốn sống cuộc sống bình dị qua ngày? Coi nó là đồ chơi trí năng sao?Tuy nhiên thân làm hệ thống mang tri thức đầy mình, nó cũng không thể làm hành động tổn hại trí lực của ký chủ, vì thế chỉ có thể dùng giọng nói máy móc lạnh băng nói\Nghe thứ kỳ lạ kia nói, Công Nam hơi ngại ngùng gãi đầu, nói\- Nhưng thành tích học tập của tôi không tốt lắm, năm rồi còn… đội sổ.\\- Hệ thống?Công Nam nghe tới hai từ này lập tức mở to mắt, tuy không đọc nhiều tiểu thuyết, nhưng từng đọc một bộ nói về bàn tay vàng hệ thống này, lúc đó cậu còn cho là vớ vẩn nên lướt qua luôn, không ngờ cũng có ngày cậu sở hữu một cái “hệ thống”.\- Nếu như vậy thử một lần cũng không sao, cùng lắm nôn ọe mười ngày thôi, cũng không chết được. Hơn nữa cậu nói đúng, tri thức đúng là ánh sáng dẫn đường cho tương lai… Hai tuần sau tới kỳ thi tháng lần thứ hai, không phụ sự kỳ vọng của mọi người, Công Nam tiếp tục tròn mười điểm ba môn toán, lý, hóa. Ba môn sinh, sử, địa đều trên tám điểm, lần này môn ngữ văn và môn tiếng anh tiến bộ vượt bậc, cả hai đều trên trung bình, giúp Công Nam ngồi yên ổn tốp ba cả lớp, đứng hạng tám toàn khối và hạng mười chín toàn trường, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bỏ túi 3500 điểm học giờ cậu đã có tổng cộng 8700 điểm học tập, chỉ cần thi ổn kỳ thi cuối kỳ nữa thôi là cậu đủ để thăng cấp môn toán lên cấp ba hiện tại cậu cũng đã bắt đầu tiếp xúc với môn đại số hiện đại của khoa toán học đại học, nhưng có một số chỗ cậu vẫn chưa hiểu, cậu đã từng mang chỗ mình chưa hiểu đi hỏi thầy Nghiêm, thầy nghe xong vô cùng ngạc nhiên nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, sau đó cũng giải đáp thắc mắc cho cậu, nhưng lại nói với cậu rằng\- Thầy rất mừng vì trình độ môn toán của em đã vượt xa kiến thức phổ thông\, như thế rất tốt để tham gia IMO\, nhưng thi học sinh giỏi thì phải hạn chế dùng kiến thức đại học\, cho dù muốn thi học sinh giỏi trình độ phải từ năm hai năm ba trở lên\, ban tổ chức vẫn khuyến khích học sinh dùng kiến thức phổ thông để giải đề\. Nếu bây giờ em quen cách giải toán đại học rồi\, đến khi thi bất cẩn sử dụng có thể sẽ bị trừ điểm đấy\.Công Nam nghe xong gật đầu bảo đảm\- Thầy yên tâm em sẽ cẩn thận\, nếu gặp đề bài nhất định phải dùng toán đại học để giải\, em cũng sẽ biến tấu cho phù hợp với tiêu chí cuộc thi\.Thầy Nghiêm gật đầu, sau đó nhớ ra một chuyện hỏi cậu\- Thầy Nông chủ nhiệm lớp 10\-1 muốn em chuyển vào học\, em nghĩ thế nào?Công Nam nghe thế lập tức sửng sốt, cậu không ngờ còn có chuyện như vậy, chắc chỉ mới quyết định đây thôi.\- Em…Còn chưa kịp nói thì một bóng người mập mạp lướt vào văn phòng nhanh như một con gió, người nọ chính là thầy Hưng, ông ấy tức giận chỉ vào thầy Nghiêm mắng\- Ông già\, ông cướp học sinh của tôi thi học sinh giỏi môn của ông cũng thôi đi\, bây giờ định hùa theo ông Nông lôi kéo thằng bé sang lớp ông ta học nữa hả\, bạn bè gì kỳ vậy?Đầu của thầy Nghiêm lại bắt đầu đau, thầy ấy giơ tay bảo thầy Hưng dừng lại, nói\- Ông bình tĩnh chút đi\, chuyện này tôi không hỏi thì thầy Nông cũng sẽ gọi điện hỏi thằng bé thôi\, tôi chỉ giúp ông dò la ý của thằng bé trước\, nói tới cùng chuyện này cũng phải do em Nam tự quyết định mà\.Thầy Hưng hừ một tiếng không thèm nói chuyện với thầy Nghiêm nữa, ông ấy quay sang hỏi Công Nam\- Em cũng nghe rồi đấy\, tuy thật sự thầy không muốn em chuyển lớp\, nhưng học ở lớp 10\-1 tốt hơn lớp bình thường rất nhiều\, thầy cô cũng dạy theo một giáo trình cao cấp hơn\, sau này sẽ rất có lợi cho em\.Thầy Nghiêm nghe ông ấy nói vậy ngạc nhiên hỏi \- Tôi cứ tưởng ông sẽ nhất quyết giữ Nam lại chứ?Thầy Hưng liếc ông ấy một cái, nói\- Tôi là loại thầy giáo ích kỷ không biết nghĩ cho học sinh như vậy sao? Người làm thầy nên cho học sinh chọn con đường có lợi nhất đối với bản thân\.Thầy Nghiêm bật cười\- Bao nhiêu năm vẫn vậy\, khẩu thị tâm phi\.\- Hồi đấy ông học môn ngữ văn ra sao vậy\, thành ngữ này dùng như thế sao\, thảo nào điểm môn văn của Nam thấp đến vậy\, chắc chắn là bị ông ảnh hưởng\!Thầy Nghiêm bị mấy câu nói không lý lẽ của thầy Nghiêm làm nghẹn họng, tuy biết ông ấy không có ý xấu nhưng cái miệng của ông ấy như vậy cũng khiến người đối diện tức đến mức muốn đánh người này Công Nam nghe tin tức mọi người muốn mình chuyển lớp xong lập tức lâm vào trầm tư, nói thật bản thân cậu cảm thấy học ở đâu không quan trọng, quan trọng là thái độ học tập của mình có tốt hay không thôi, bây giờ đã gần cuối học kỳ một, có chuyển lớp hay không cũng không khác nhau lắm, hơn nữa tuy thầy Hưng nói là nói thế, nhưng cậu biết trong lòng thầy ấy không muốn cậu đi, như vậy cậu không đi cũng thế, dưới ánh mắt chăm chú của hai thầy giáo, cậu cười lễ phép nói\- Em cảm thấy không cần thiết chuyển lớp vào lúc này\, tuy nói giáo trình dạy rất quan trọng\, nhưng em càng thích học chung với các bạn lớp 10\-9 hơn\, bầu không khí thoải mái học hành mới tiến bộ được ạ\.Thầy Hưng nghe xong vô cùng hài lòng liên tục khen cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, sau đó ở lại trò chuyện vui vẻ một hồi rồi mang khuôn mặt cười tươi xách cặp táp ra Nghiêm cũng cảm thấy vui thay bạn mình, có Công Nam trong lớp thầy Hưng làm chủ nhiệm, thành tích thi đua năm nay của ông ấy sẽ tăng lên rất cao, ông ấy vẫn luôn muốn thắng chủ nhiệm lớp 10-1 kia Nghiêm nhìn Công Nam với ánh mắt vô cùng hài lòng, nhưng vẫn phải nói rõ cho cậu biết.\- Tuy năm nay em có thể ở lại lớp 10\-9 học\, nhưng năm sau em bắt buộc phải vào học trong lớp 11\-1 đấy\, em hiểu chứ\!Công Nam gật đầu.\- Em hiểu rõ thưa thầy\.Thầy Nghiêm nghe xong gật đầu, sau đó cũng không giữ cậu lại nữa, đưa cho cậu một xấp đề thi bảo cậu về nhà làm. Công Nam vừa ôm cặp ra bãi giữ xe đạp xe về nhà thì đụng phải Minh Đăng, từ sau lần gặp gỡ ở trường Thông Khánh Tổ cậu cũng không gặp lại cậu ấy, nghe nói thật sự đã chuyển vào Quang Huy học, tuy chuyển trường giữa chừng không được vào trong lớp 10-1 học, nhưng học ở lớp 10-2 coi như cũng ổn thấy cậu, Minh Đăng lập tức hớn hở chạy tới trước mặt cậu.\- Cuối cùng cũng gặp được cậu rồi\, hai tuần nay vì để theo kịp cơ cấu dạy học của trường Quang Huy\, tôi không có thời gian để gặp cậu\, hơn nữa lúc đầu tôi cứ tưởng cậu học lớp 10\-1 hay chí ít cũng học lớp 10\-2\, thật không ngờ lớp của cậu lại nằm tuốt cuối dãy\, cậu học giỏi môn hóa thế kia mà\, sao lại bị cho vào lớp 10\-9 học vậy?Mấy ngày nay cậu ấy luôn thắc mắc chuyện này, cậu ấy hỏi bạn cùng lớp thì mọi người đều không rõ lắm, chỉ nói điểm đầu vào của cậu không cao nên bị xếp vào lớp cuối khối. Khi mới nghe Minh Đăng có hơi không tin, dù có thấp thì với thành tích môn hóa cậu cũng phải được châm chước vào lớp cao chứ, chẳng lẽ điểm đầu vào của những môn còn lại thật sự thấp đến mức người ta không nỡ nhìn?Nhưng kỳ thi tháng vừa rồi lại phủ định suy đoán kia của cậu ấy, ba môn tự nhiên đều tròn mười điểm, các môn xã hội cũng không thấp, một học sinh nằm trong top mười của khối lại bị đẩy xuống lớp học dở nhất khối chỉ có thể là vì bị ghét mà không ngờ trường Quang Huy cũng có tệ nạn xấu xa như vậy, Công Nam thật tội nghiệp, vậy mà cậu còn an ủi cậu ấy nữa chứ!Công Nam nhìn cậu nhóc cứ nói luyên thuyên trước mặt không biết nói gì cho phải, chỉ có thể dựa vào câu trả lời hàm hồ lúc trước đáp\- Là do điểm đầu vào của tôi không tốt\.Minh Đăng lập tức phản bác\- Cậu nói dối\, điểm thi tháng vừa rồi của cậu rất cao kia mà\.Mí mắt của Công Nam giật giật, học sinh giỏi quả thật rất khó lừa gạt, suy nghĩ một lúc cậu lại nói\- Là lúc thi tuyển sinh tôi bị bệnh\, phát huy không tốt\, thật ra học ở đâu cũng không sao cả\.Lúc này Minh Đăng mới hiểu ra vấn đề, sau đó cậu ấy lại nói\- Vậy cậu phải cố lên\, năm sau chúng ta cùng vào lớp 11\-1 học\, sau đó cùng tham gia học sinh giỏi môn hóa\.Nghe tới đây mí mắt của Công Nam càng giật mạnh hơn, sau cùng cậu quyết định không nói cho cậu ấy biết mình sẽ không thi học sinh giỏi môn hóa, nếu không tới chiều mình cũng không được về nhà.

con riêng chỉ muốn học tập